Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Đau đầu vì… nhà giàu

Không có nhận xét nào
Chị Tiền được sinh ra trong một gia đình chuyên kinh doanh các mặt hàng vàng bạc đá quý, nhà chị giàu có tiếng ở Hà thành. Chỉ nghe đến tên gia tộc nhà chị nhiều người cũng phải lè lưỡi vì cái sự giàu có thái quá của gia đình chị.

Bố mẹ chị thì có hẳn mấy cái nhà mặt phố, rồi hết biệt thự bên Gia Lâm đến phủ này phủ nọ bên Sóc Sơn. Nghĩa là từ bé chị Tiền đã biết sống trong nhung lụa gấm vóc mà không chỉ có nhung lụa gấm vóc chị còn sống trong kim cương châu báu. Nhà chị không may có nhiều của mà lại không có nhiều con. Bố chị là con độc đinh đến đời chị thì chị cũng là con độc nốt.


Nhiều tiền để chồng... đi cặp bồ.

Bố chị mắc phải căn bệnh oái oăm quái gở nên dù mẹ chị có thầy nọ thuốc kia hay bố chị có “đong đưa” rước bà này bà kia thì tình hình con cái cũng không thay đổi. Nghiễm nhiên là chị là con độc, chị lại thừa hưởng cái gia sản kếch xù của gia tộc giàu nứt đất. Và đương nhiên chị lại đi học những ngành về kinh tế bên nước ngoài để thừa hưởng cái gia sản lớn lao này.

Rồi chị lại lấy con một nhà chuyên làm về ngân hàng cũng giàu có tiếng tăm ở mảnh đất nghìn năm văn hiến. Đúng là “môn đăng hậu đối”! Nhưng chỉ được vài năm, sau khi chị đẻ được hai đứa con. Bản chất chị đã không xinh đẹp nên khi sinh xong chị càng xấu tệ, nhiều người mách chị đi “tút” lại nhan sắc nhưng kết quả, chị càng xấu hơn.

Vì nhiều tiền nhiều của nên chồng chị sớm có bồ bịch, bỏ mặc chị vò võ một mình. Chị thường than thân trách phận vì lấy được chồng giàu. Đúng là một cái sự lạ.

Hoàn cảnh của chị Tiền thật đáng thương. Chồng thì bỏ mặc vợ cùng con cái. Rồi con cái lại bỏ mặc mẹ vì cứ cho chúng tiền chúng lại đi ăn chơi bạt mạng bao nhiêu cũng hết. Chị cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa và đôi khi chị còn chán ghét cả đống tiền.

Chị Tiền cảm thấy chán ngấy những đồng tiền mình làm ra mặc dù đối với những người khác nó có thật nhiều ý nghĩa nhưng với chị nó hoàn toàn vô nghĩa. Chị cảm thấy khổ sở trong cuộc sống này.

Ngay ngáy lo cướp

Chị Châu cũng có một gia đình đáng “mơ ước” như chị Tiền. Tổ tiên nhà chị cũng là một gia tộc chuyên kinh doanh các mặt hàng thủ công mỹ nghệ nay bố mẹ chị lại thêm cái nghề buôn bán bất động sản nên “tiền vào thì như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin”.



Vì cái sự nhà giàu ấy mà chị không cần phải đi học cao. Chị thông minh nên học lỏm được cái mánh khóe buôn bán tinh khôn của bố mẹ. Dường như bao nhiêu cái khôn chị lấy mất hết của thằng em trai chị. Em chị thì đần lại hay khoe nên chị mới hứng cái cảnh bảo vệ gia đình tránh cướp.

Đêm nào chị cũng phải thức trông nhà vì sợ trộm cướp lẻn vào nhà lấy mất tiền. Chị không dám đặt niềm tin vào ai nên cuộc sống của chị vô cùng buồn chán. Chị Châu buồn tủi tâm sự: “Nhà có của ăn của để đấy nhưng mà không yên được, không tin ai được vì bây giờ trộm cướp nhan nhản”.

Đến khi lấy chồng chị cũng chọn một người chồng tương xứng với gia đình mình. Tưởng lấy chồng thì chị thoát nạn “bao bọc” lo lắng cho gia đình ai ngờ bố mẹ chị lại “trao tay hòm chìa khóa” cho chị. Chị vừa lo cho nhà bố mẹ, lại vừa lo cho chồng con nên chị không có thời gian để tiêu tiền. Chị lại càng lo lắng hơn mỗi khi đi ra đường. Đêm đêm chị toàn ám ảnh những câu chuyện bị móc túi, cứa cổ.